Tôi nhận ra mình vừa tát Chi. Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát.

***

Tôi đã từng bực mình.

Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước?

Đó, lại nữa, cái đầu tôi đang ở trong chế độ tự động quay đi khi mắt thấy cô ấy đang đi về phía mình. Còn khoảng chục mét nữa, cứ theo hướng này, hai đứa tôi sẽ đi lướt qua nhau!

Tôi ngẩng đầu nhìn trời. Một khoảng trắng xanh nắng gắt như trêu ngươi. "Có cần tình cờ đến mức đó không?" Tôi dở cười dở khóc, lẩm bẩm hỏi ông trời.

Hai đứa con gái, lớn lên cùng với nhau ở một thị trấn nhỏ, và đi ngang qua nhau như hai người xa lạ trong một thành phố rộng lớn xa lạ.

Tôi ghét, cái thứ gọi là duyên phận.



Khoảng cách giữa chúng tôi còn khoảng 9m.

Tôi nhìn thoáng qua cô ấy. Có vẻ cô ấy vẫn vậy nhỉ? Hầu như không thay đổi từ những ngày niên thiếu. Mà không, thay đổi chứ. Mái tóc dài thẳng của cô ấy không biết từ lúc nào đã biến thành xoăn nhẹ và nhuộm màu hạt dẻ. Vẻ ngây ngô năm nào được thay bằng nét đẹp nữ tính và đằm thắm hơn. Nhưng ánh mắt ấy, thì tôi biết, nó vẫn vậy. Trong suốt và bình thản y như trong kí ức tôi ngày hè năm ấy.

Tôi chợt thắc mắc không biết lúc này mình trong mắt cô ấy trông như thế nào? Tóc ngang vai chỉa ra tứ phía, kính đen gọng lớn, và khuôn mặt nhợt nhạt sau khi trải qua một đêm mất ngủ.

Tôi thở dài, có vẻ như tôi chẳng tiến bộ được thêm chút nào sau chừng ấy năm.

Từ chỗ tôi đến cô ấy, có lẽ còn 8m.

Những kí ức, thật đáng sợ, đang đội mồ sống dậy. Khi con người ta 20, kí ức gồm vài hình ảnh đơn giản đen trắng, cùng đôi ba câu nói loáng thoáng sâu trong tiềm thức. Điều khó chịu, là mỗi khi cảm xúc bị một thứ gì đó có tính chất gợi nhớ chạm đến, kí ức lại vỡ òa. Âm thanh và hình ảnh kết nối lại với nhau tạo thành thứ phim cổ điển, rời rạc mà ám ảnh đến bực mình.

Phiền phức hơn, cuốn phim ấy lại chạy trong đầu, chầm chậm...chầm chậm...

Tôi đưa tay xoa thái dương, mệt mỏi.

Tôi thấy tôi, trong quá khứ, cùng với cô ấy. Hai đứa dắt xe đạp cùng nhau đi trên con đường rợp bóng cây. Nắng xuyên qua kẽ lá, nhỏ li ti, nhảy múa trên phần da trần của cả hai. Chúng tôi cười to, khanh khách, vui vẻ...

Tôi thấy tôi và cô ấy, hai thân hình bé nhỏ như đang nhảy múa trong cơn mưa. Phút chốc lao nhanh, phút chốc đếm từng bước chậm. Ngón tay run rẩy vì lạnh, người ướt sũng, nhưng trái tim, thật ấm!

Tôi thấy cô ấy ôm tôi, tay níu lấy áo khoác tôi, nấc lên từng tiếng nghèn nghẹn. Nước mắt lem nhem khuôn mặt của hai đứa. Tôi nhớ, đó là ngày con chó của cô ấy ăn phải bả, và lăn ra chết trước sự bất lực của cả hai.

Tôi thấy cả hai chúng tôi cặm cụi đào đào bới bới dưới một gốc cây to, hì hụi chôn cẩn thận cái hộp được bọc trong nhiều lớp ni lông. Trong đó, ngoài hai cuốn nhật kí, là hai tờ "di chúc" viết trong cảnh nước mắt nước mũi đầm đìa sau khi xem xong một bộ phim Hàn sướt mướt. Có một lời hứa, rằng một ngày nào đó, khi về già, cả hai sẽ tự tay đào cái hộp nhỏ lên, rồi thực hiện theo tờ di chúc ấy trước khi nhắm mắt.

Những lời hứa của tôi và cô ấy, đáng buồn, rằng phần lớn đều không thể thành sự thật.




Giữa chúng tôi, còn khoảng 7m.

Tôi cúi đầu, chỉ là theo quán tính, hoàn toàn không hiểu lí do.

Chúng tôi đã từng rất thân. Chúng tôi đã từng chia sẻ cho nhau mọi điều. Chúng tôi đã từng mơ ước đến ngày cưới của cả hai, khi mà đứa này làm phù dâu cho đứa kia. Và khi chúng tôi có con, những đứa trẻ cũng trở thành bạn tốt của nhau như mẹ chúng.

Chúng tôi cùng nhau vẽ nên tương lai, nhưng cũng chính chúng tôi tự tay bôi xóa, gạch bỏ đi cái tương lai ấy.

Có lẽ giữa chúng tôi bây giờ chỉ là 6m khoảng cách.

Tôi vẫn nhớ cậu ấy.

Một cậu bé 14 tuổi có khuôn mặt ưa nhìn, cái trán cao và trên môi luôn hiện diện nụ cười rạng rỡ.

Đó là cậu bé chuyển vào lớp chúng tôi khi cả hai bước sang tuổi 14. Tôi có thiện cảm với cậu ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Kiểu thiện cảm hơn mức tình bạn một chút, nhưng chỉ dừng lại ở đó.

Chỉ thế thôi.

Còn 5m.

Cậu ấy thích cô ấy.

Không khó để nhận ra điều đó, bởi cả cô ấy và cậu ấy đều là người tôi quan tâm.

Lúc đầu, có một chút hụt hẫng. Nhưng tôi quên đi khá nhanh, một phần vì tôi yêu quý cả hai, phần còn lại, có lẽ vì tôi vẫn còn quá trẻ con.

Hai người ấy rất buồn cười. Cậu ấy nhiệt tình quan tâm, còn cô ấy mỉm cười đáp trả. Tôi cổ vũ cậu ấy, nói cho cậu ấy mọi sở thích của cô ấy. Tôi giống như bà mai của hai người vậy.

Nhưng một đứa mau chán như tôi làm điều đó được bao lâu? Tôi sớm nản, và mặc kệ họ. Tuổi 14 của tôi, đến lúc đó, vẫn bình yên và đầy màu sắc.




4m.

Đôi khi, lúc mệt mỏi, hay quá chán nản với công việc, tôi để mặc kí ức lôi mình ngược về một miền thời gian khác. Trong cái xứ lộn xộn ấy, không hiểu sao cuộc nói chuyện của tôi và cô ấy luôn chân thực đến kì lạ.

"Hôm nay Tuấn tỏ tình với tao!"

"Thật á? Cuối cùng tên ngốc đó cũng chịu nói rồi à?"

"Ừ, mà mày thấy sao?"

"Chả sao, tùy mày thôi!"

"Mày có tin là tao sẽ cặp với cậu ấy không?"

"Haha...Thật tình tao không tin lắm!"

"Vậy tao với mày cá đi. Tao sẽ quen cậu ấy, trong một tháng, một chầu, ok?"

"Thì cá"

Rồi cô ấy nhấc điện thoại bàn:

"Alo, ừm, tớ Chi đây...Chuyện hôm nay, tớ cũng thích cậu....Ừm....Vậy đi!"

Tôi nhớ rất rõ cái cảm giác ngây người của mình lúc đó, nửa buồn cười, nửa khó tin. Cô bạn của tôi, tính tình có kì lạ, nhưng rõ ràng không phải người đồng ý quen ai đó chỉ vì một lời cá cược.

Vài ngày sau, đến khi cả hai chính thức quen nhau và nhận lời chúc mừng từ đám bạn nhí nhố, tôi mới từ u mê tỉnh lại. Cậu ấy, và cô ấy, thực sự quen nhau.

Tâm trạng tôi lúc đó, chỉ có hai chữ: "Phức tạp".

Ban đầu, tôi mừng cho những cố gắng của cậu ấy. Nhưng rồi, tôi bắt đầu lo lắng. Với cậu ấy, chuyện này thực sự nghiêm túc. Với cô ấy, đây chỉ là trò cá cược, không hơn. Sẽ ra sao, nếu cậu ấy biết sự thật, và hóa ra, mọi chuyện là...do tôi?

3m.

"Chi, mày nghiêm túc với Tuấn được không?"

"Ý mày tao đang không nghiêm túc à?"

"Tao không biết nữa!"

"Dù sao tao sẽ thắng vụ cá cược này!"

"Mày không dẹp trò này sang một bên được sao? Tình cảm không phải thứ để đem ra đùa cợt!" – Lúc đó tôi bắt đầu mệt mỏi.

"Mày là đứa cá với tao đó nhóc!" – Cô ấy vẫn bình thản.

"Tao về đây!"

Tôi chọn cách trốn tránh khi nói đến trách nhiệm của mình. Sau đó, chúng tôi ít đề cập đến vấn đề này. Cô ấy và cậu ấy vẫn như vậy, còn tôi, xem sự việc đó như chưa từng tồn tại. Lúc ấy tôi ngây thơ đến độ tin rằng, chỉ cần quên được nó, có lẽ nó sẽ thực sự biến mất.



2m.

Tôi hít thở sâu, chăm chú nhìn cô ấy, chân vẫn bước về phía trước. Tôi cũng không biết bản thân lấy đâu ra từng ấy dũng khí. Cô ấy nhìn thấy tôi, thoáng bất ngờ phảng trong đôi mắt.

Tôi chợt nhớ ra, ngày hè năm ấy, chúng tôi không nhìn thẳng vào mắt nhau, dù chỉ một lần.

Ngày hè ấy nóng đến khó thở. Tôi lao tới nhà cô ấy trên chiếc xe đạp nhỏ. Máu nóng dồn lên não, cả người toàn những ý nghĩ tối tăm.

"Sao mày đến đây?" – Cô ấy mở cửa với vẻ ngái ngủ - "Còn sớm mà!"

"Mày có nói với tụi trong lớp rằng tao thích Tuấn không?" – Tôi nắm chặt hai tay, mắt đau rát.

"Mày nghe ai nói?" - Cô ấy nhíu mày.

"Không quan trọng, mày có nói, đúng không?" – Tôi cố ghì lại bản thân.

"Nếu mày tin một con bé nhiều chuyện như Nguyên hơn tao, tao không còn gì để nói!" – Chi khó chịu, giọng cô ấy bắt đầu cao hơn .

"Nếu mày không nói, Nguyên cũng sẽ không chắc chắn như vậy!"

"Dù tao có nói, chuyện đó quan trọng với mày thế à?"

Tôi nắm chặt tay, dường như mất đi tri giác, khi tỉnh lại, tôi nhận ra mình vừa tát Chi.

Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi và cô ấy sững sờ nhìn nhau, dường như vẫn chưa tin vào mắt mình.

"Chúng ta hòa!" – Tôi nói thế.

Rồi, tôi quay người lại, dắt chiếc xe đạp nhỏ, đi. Mọi cảm xúc đan xen nhau, tức giận, xấu hổ, oan uổng, thất vọng. Tôi muốn nổi điên.

Khi về đến nhà và nhìn lên khoảng trời rộng trước hiên, tôi nhận ra mắt mình đầy nước.

1m.

Tôi không nói chuyện với cô ấy từ đó. Cô ấy chia tay với Tuấn đúng một tháng sau ngày chúng tôi tranh cãi. Hết lớp chín, chúng tôi lên phổ thông. Hai đứa vẫn học chung trường nhưng khác lớp. Cô ấy không cố gắng nói chuyện lại với tôi, giống như tôi vậy. Những lúc chạm mặt, tôi luôn là người quay đi trước, dù tôi biết rằng cả hai gần như quay đi cùng một lúc.

Chúng tôi đã không đi may áo dài cùng nhau như dự định. Chúng tôi cũng không có tấm hình nào chụp chung trong bộ đồng phục cấp ba xinh xắn mà cả hai từng chết mê.

Cả tôi lẫn cô ấy dần dần có những mối quan hệ riêng, và có lẽ vì thế, dần dần quên mất nhau.

Tôi từng cố gắng, lúc nào đó, tìm lại chiếc hộp cả hai đã chon dưới gốc cây nọ. Nhưng lần nào tôi cũng ra về tay trắng.

Kí ức giống như những dòng chảy, tôi chỉ có thể nhìn nó trôi đi, chứ không thể nắm giữ.



Đến tận bây giờ, khi thỉnh thoảng nhìn lại, tôi thấy mình thật trẻ con. Sẽ ra sao nếu chúng tôi bình tĩnh hơn, bớt cố chấp hơn, và bao dung với nhau hơn Tôi không nên dễ dàng cắt đứt một tình bạn như vậy, hay ít ra, tôi cũng nên cố gắng thử hàn gắn lại mối quan hệ của cả hai.

Giờ đây, khi mọi chuyện chỉ là tiếc nuối, tôi vẫn trốn tránh!

Cô ấy đã tới gần, và chúng tôi vẫn đang nhìn nhau.

"Sao tự dưng mày ngây ra thế?"

Một đứa bạn kéo vai tôi. Tôi sững sờ, tỉnh dậy từ hồi ức. Tôi nhìn những khuôn mặt đứng cạnh mình, có ngạc nhiên, có hí hửng khi người gặp họa, cũng có lo lắng. Đó là những người bạn thân tôi có được từ phổ thông, và tình bạn của chúng tôi vẫn kéo dài cho đến tận bây giờ.

Đột nhiên, mọi thứ trở nên thật rõ ràng.

Tôi ngẩng cao đầu, và mỉm cười với cô ấy. Nụ cười có chút gượng gạo, tôi đoán thế. Nhưng chắc chắn không có tức giận hay trốn tránh, cũng không có hối hận hay giả tạo. Chỉ là nụ cười với người bạn cũ đã từng ở trong cuộc sống của nhau.

Cô ấy hơi khựng lại, rồi, trước đôi mắt ngạc nhiên của tôi, cô ấy mỉm cười, gật đầu đáp lại.

Chúng tôi đi qua nhau với nụ cười trên môi.

Quá khứ, dù hối hận hay không, cũng chỉ là quá khứ. Và con người, lớn lên, không phải tính bằng tháng hay năm, mà tính bằng từng giây phút. Khi suy nghĩ được mở rộng, kí ức chỉ là một bài học, không hơn. Những chuyện đã qua tuy để lại dấu vết, nhưng con người lại luôn sống ở hiện tại.

Và hiện tại của tôi, là quý trọng thứ tình bạn quý giá này.

"Mày quen con bé xinh xinh đó à? Giới thiệu cho tao đi!"

"Này, đừng có vừa đi vừa cười như đứa trốn trại thế chứ!"

"Kệ nó đi, chắc lại nghĩ vớ vẩn ấy mà!"

Tôi cười to, quàng hai tay qua cánh tay đám bạn:

"Tụi mày này, trăm người quen, có mấy người thân, nhờ!"

Ba đứa bạn tròn mắt nhìn tôi trong chốc lát.

"HÂMMMMM!!!" – Tụi nó đồng loạt gào lên như thế!

Redo


loading...

0 nhận xét Blogger 0 Facebook

Post a Comment


 
Tử vi - Phong thủy : Vận mệnh của bạn do bạn làm chủ ... ©Email: tailieuchogiaovien@gmail.com. All Rights Reserved. Powered by >How to best
Về tôi: Tôi không phải là thầy bói, thầy địa lí, thầy tử vi nhưng người ta vẫn gọi tôi là thầy!.
Nội dung trên website này chỉ sưu tâm trên mạng internet.
Liên kết:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|


Link:Bantintuvan|tailieusupham|khoahocsupham|SKKN hay|Soidiemchontruong|dayvahoctot|diemthivao10hoctrenmobile|tradiemthituyensinh|How to best
Top